Tìm hiểu về bệnh hẹp hậu môn bẩm sinh

Ba tháng tuổi, bé phải 3-4 ngày mới đi tiêu được. Đi nhiều bác sĩ, cuối cùng kết luận cháu hẹp hậu môn bẩm sinh. Tôi phải mất 3 tháng cùng con chiến đấu và chiến thắng căn bệnh. Tôi sinh một cháu gái khỏe mạnh, tháng đầu tiên cháu chỉ bú mẹ và ngủ nên lớn nhanh trông thấy. Tháng thứ hai, cháu vẫn bú mẹ bình thường, đi tiểu bình thường nhưng đi tiêu thì 2 ngày một lần. Cháu không quấy khóc, ngủ ngon và bú nhiều. Tôi chú trọng ăn rau nhiều nên không hề bị bón. Tôi nghĩ là không sao nên không đưa cháu đi khám.
Tìm hiểu về bệnh hẹp hậu môn bẩm sinh

Sang đến tháng thứ 3, cháu bắt đầu lười bú hơn, tăng cân chậm, 3 đến 4 ngày mới đi tiêu một lần, đánh hơi rất dài và thối, có khi 5 ngày vẫn không đi tiêu được. Tôi phải bơm thuốc vào hậu môn cháu mới đi tiêu, nhiều nhưng phân không bị vón cục.

Tôi đưa cháu đến bác sĩ và được cho uống: sorbiton và men tiêu hóa. Nhưng cháu vẫn không tự đi tiêu được. Tôi lại đưa cháu đến bác sĩ nhi khác, uống vitamin C và men tiêu hóa. Sau khi uống thuốc, bé tự đi cầu được đúng một lần duy nhất (phân lỏng), rồi đâu lại vào đấy.

Tôi lại đưa cháu đến bệnh viện đa khoa tỉnh. Vào khoa nhi, đem tất cả toa thuốc đã khám trước đây cho bác sĩ coi. Bác sĩ ở đây khám xong kết luận cháu bị rối loạn tiêu hóa, lại uống thuốc men tiêu hóa vi sinh, thuốc nhuận trường, nước biển khô. Cháu về uống hết thuốc mà vẫn không tự đi tiêu được.

Tôi chuyển qua chữa bằng thuốc nam, thuốc bắc… vẫn không thấy gì biến chuyển. Nghe ai bày bác sĩ nào chữa hay, tôi đều đưa con đến nhưng chẳng thấy tia hy vọng nào.

Cứ cách 3 đến 4 ngày tôi lại phải bơm thuốc để con đi tiêu, xót xa lắm nhưng không biết làm sao được. Mỗi ngày trôi qua với tôi thật nặng nề, nhiều đêm liền không ngủ được vì lo lắng, tôi mất sữa, héo gầy…

Cũng như những lần trước, tôi lại đưa cháu đến gặp một bác sĩ khác. Lần này tôi gặp một vị bác sĩ già. Sau khi nghe tôi kể sự tình, bác sĩ không nhận chữa và khuyên tôi nên đưa cháu vào Bệnh viện Nhi Đồng ngay. Ông nói với tôi rằng “Trẻ nhũ nhi không thể táo bón kéo dài quá lâu như thế (một tháng rồi), chắc chắn cháu có vấn đề gì khác thường ở bên trong, phải xin chụp X-quang để tìm ra nguyên nhân, sau đó mới có cách điều trị hữu hiệu”.Nghe lời ông, tôi khăn gói lên đường, có bà ngoại bé động viên hỗ trợ. Nhà tôi cách xa thành phố hàng trăm cây số, thành phố xa lạ với dân quê tỉnh lẻ nhưng bà ngoại nhất quyết đưa cháu đi.

Bác sĩ Bệnh viện Nhi đồng cho chụp X-quang, kết quả là cháu bị hẹp hậu môn bẩm sinh. Bác sĩ nong hậu môn cho tôi coi một lần rồi dặn về nhà làm y như vậy cho cháu vào một giờ nhất định trong ngày, điều trị bằng thuốc nhuận trường duphalac và men tiêu hóa vi sinh.

Thật không uổng công vất vả của mẹ và bà. Hôm sau là cháu tự đi tiêu được luôn, cả nhà tôi ai cũng vui mừng. Cháu dễ chịu hẳn ra, không còn quấy khóc đêm, bú mẹ nhiệt tình hơn.

Tôi đem kết quả của bệnh viện về cho vị bác sĩ già nọ, ông nhận lời chữa trị tiếp cho cháu với điều kiện mẹ phải làm theo hướng dẫn của ông hoàn toàn. Thời gian điều trị sẽ là lâu dài nên phải hết sức kiên nhẫn. Vì nhà quá xa không thể đưa cháu đi bệnh viện ở TP HCM mỗi tuần được, nên tôi nhất trí làm theo hướng dẫn của ông.

Ông cho rằng ngăn ngừa táo bón là phương thuốc tốt nhất để điều trị dứt điểm căn bệnh này. Vì thế cách ông chữa bệnh cho con tôi có nhiều cái rất dân gian, mà lại rất hiệu quả, tốt cho cả mẹ lẫn con. Tôi xin chia sẻ ra đây để các bà mẹ nào có con nhỏ, dù có bị bón hay không cũng đều có thể áp dụng cho con của mình.

– Đối với mẹ: Phải uống nhiều nước lọc (2-3 lít trong một ngày). Trong khẩu phần ăn mỗi bữa nên ăn thêm 1 chén rau luộc (rau mồng tơi, dền, rau má, lang, đu đủ sắp chín tới…)

– Đối với con: Uống thuốc của bệnh viện cho theo liều lượng giảm dần (một tuần đầu dùng 1/2 gói mỗi ngày, 3 tuần sau dùng 1/3 gói trong một ngày), nong hậu môn theo bệnh viện chỉ dẫn, đồng thời xoa bụng cho cháu vào lúc sáng ngủ dậy, tập thể dục cho cháu khi phơi nắng sớm (dùng 2 tay cầm 2 chân cháu làm động tác như đạp xe đạp xuôi 5 lần, ngược lại 5 lần). Mỗi ngày cho cháu uống một chút nước cam pha loãng theo tỷ lệ 1 thìa nước cam, 2 thìa nước lọc. Sau một tháng điều trị, ngày nào cháu cũng đi tiêu 1 đến 2 lần, bú tốt và tăng cân tốt.

Bây giờ đã đến lúc tôi phải tập cho bé bú thêm sữa ngoài, vì tôi đã hết 4 tháng nghỉ thai sản. Tuần đầu tiên tôi phải pha sữa loãng hơn chỉ dẫn (40 ml nước một muỗng sữa), những tuần sau đó mới pha đúng tỷ lệ như hướng dẫn. Nước cam và nước đu đủ chín cho cháu uống xen kẽ mỗi ngày, thêm một chút nước lọc sau cữ bú sữa ngoài. Vẫn đều đặn mỗi sáng xoa bụng và nong hậu môn, kết hợp tập thể dục lúc tắm nắng. Cháu đi tiêu mỗi ngày vào một giờ giấc tương đối ổn định.

Sang đến tháng thứ 5, tôi bắt đầu cho cháu ăn dặm bột ăn liền vị ngũ cốc và sữa, giã nát một chút lá rau (dền, ngót, muống…) lọc lấy nước, đun sôi, để nguội 40 độ C, lấy nước này pha bột cho cháu. Còn chế độ ăn, uống thuốc và sinh hoạt thì vẫn như trước. Cháu phát tiển tốt, chỉ có điều vẫn phải dùng thuốc mỗi ngày.

Một hôm, cháu được tặng một chiếc xe tập đi. Tôi do dự không muốn cho cháu sử dụng vì sợ không an toàn. Nhưng bác của cháu cứ cho cháu ngồi vào thử, ngờ đâu cháu có vẻ thích thú với chiếc xe lắm. Bắt đầu thì hai chân đạp tới cho chiếc xe chạy lùi, rồi khi quen thì lại đạp cho chiếc xe chạy tới, ngồi chơi một hồi là cháu ị cả ra chiếc xe mới.

Tôi đem chuyện kể với bác sĩ già, ông cười tươi lắm, nói đã đến lúc bỏ thuốc được rồi. Ông dặn rất kỹ về việc cho cháu vào xe tập đi, phải luôn có người lớn kiểm soát đề phòng bé gặp những tai nạn đáng tiếc từ xe tập đi (lao xuống cầu thang, lao vào những nơi có những đồ vật nguy hiểm…)

Mỗi ngày chỉ cần cho cháu vào xe 30 phút để cháu vận động, bỏ hẳn nong hậu môn, giảm liều lượng thuốc xuống còn 1/3 gói trong 2 ngày, thêm một bữa ăn bột mặn (bột gạo gồm 1 kg gạo tẻ, 200 gr gạo nếp, 200 gr đậu nành + đậu xanh rang chín, tất cả đem xay nhuyễn). Lấy thịt nạc giã nát lọc lấy nước, giã thêm vài lá rau, lọc lấy nước, cho một ít bột vào hòa tan, thêm vài hạt muối I-ốt, vài hạt bột nêm rồi nấu chín bột, cho vào bột đã chín một muỗng café dầu mè. Phải nêm nhạt hơn rất nhiều so với khẩu vị của người lớn.

Từ khi cháu được 6 tháng, tôi hoàn toàn không phải dùng đến thuốc nữa. Mỗi ngày sau bữa ăn bột chiều khoảng 30 phút, tôi lại cho cháu vào xe, chơi một hồi là cháu đòi ra, tôi cho cháu ngồi bô một chút là bé tự đi tiêu như phản xạ tự nhiên vậy. Đôi khi cháu ham chơi không chịu ngồi bô, tôi lại cho bé nghịch chút xíu vào tay tôi, cháu quên chơi mà vừa nắm tay mẹ vừa làm “nhiệm vụ” đi tiêu mỗi ngày của mình. Tôi luôn cho cháu ngồi bô vào một nơi yên tĩnh, thoáng mát để cháu tập trung khi đi tiêu.

Cháu nhà tôi đã được ăn dặm, sử dụng thuốc và uống sữa đúng với sự hướng dẫn tận tình của bác sĩ nên đã chữa được căn bệnh táo bón do thực thể (tưởng chừng như cháu phải chịu đựng đến lớn và phải phẫu thuật sau này).

Rút ra bài học lớn từ căn bệnh của con mình, tôi sẽ luôn thực hiện và duy trì cho bản thân và cho con tôi chế độ ăn uống lành mạnh, giàu chất xơ, vận động cơ thể đều đặn và tạo thói quen sinh hoạt cũng như vệ sinh cá nhân đúng giờ.

Tìm hiểu về bệnh hẹp hậu môn bẩm sinh
3.3 (66.67%) 3 votes

2 comments

  1. con m hay di i nhiueu lan ra sot set dinh quan xin bs cho m biet con m bi sao

  2. con m dc50 ngay t hay di tieu kem di i va hay ra sot set dinh quan nhieu lan trong ngay xin hoi bs co phai con m bi hep hau mon ko neu ko phai fhi con m bi sao

Đặt câu hỏi NGAY để được tư vấn MIỄN PHÍ